HRM ISSUES

HRM ISSUES


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chúng ta đang sống trong thời đại nào?

Ảnh

“Chúng ta đang sống trong một thế giới phụ thuộc lẫn nhau. Các tổ chức ngày càng gọn nhẹ và thiết lập những liên minh chiến lược bất cứ lúc nào có thể. Ngày càng có nhiều nhà tư vấn tự do nhận thấy mình phải liên kết với nhau để đạt được mục tiêu. Và càng ngày, những kịch bản/ tình huống một mất một còn, bên được bên thua. Những mối quan hệ đôi bên cùng có lợi đã trở nên thiết yếu trong một thế giới “nối mạng”. Trong một thương trường siêu-kết-nối, sự hợp tác đã giành chỗ của sự cạnh tranh”.

Những câu trên như là minh chứng của một cuộc cách mạng về cách thức làm việc và giao tiếp của xã hội hiện tại. Từng câu nói, từng chữ đã được minh chứng bằng hiện thực cuộc sống.

Chúng ta đã thấy được cách “liên minh” trong thực tế như thế nào? Đó có thể là sự liên minh công khai để cùng hợp tác các vấn đề trong công việc, cuộc sống… Nhưng đó cũng có thể là sự liên minh ngầm mà không phải ai cũng thấy được. Trong phạm vi bài viết này, mình chỉ xin phép lấy ví dụ về Nhân sự.
Ta có thể thấy sự liên kết giữa nhà trường và doanh nghiệp đang ngày càng chặt chẽ hơn để đảm bảo đầu ra cho sinh viên. Sự liên kết giữa các hội nhân sự ngành để đưa ra các thỏa ước, thỏa thuận về tuyển dụng hoặc có thể là các cảnh báo về ứng viên như anh Hùng Cường đã nói. Đọc nhưng dòng trên trong “never eat alone”, tôi chợt nhớ đến bài blog: Thỏa thuận giữa các nhà tuyển dụng – Steve Jobs cười khi nhân viên Google bị sa thải
Ngày nay cũng không khó để thấy nhà tuyển dụng lại bắt tay với các nhà tư vấn tự do, những người tự tổ chức dạy kỹ năng mềm và kiến thức chuyên môn và ngược lại, những nhà tư vấn đó cũng liên kết với những cán bộ tuyển dụng để tạo ra mối quan hệ khăng khít hai bên đều có lợi.

Nhìn chung trong thời đại ngày nay, đoàn kết là sống, chia rẽ là chết. Sự thật ngay trong công việc hàng ngày của chúng ta. Nếu chúng ta tự tách mình ra khỏi tập thể thì cũng sẽ ngay lập tức bị cách ly.

Xin chốt lại bằng một câu khác trong cuốn “never eat alone”: “Làm gì có khái niệm con người độc lập. Chúng ta chịu ảnh hưởng của hàng ngàn người khác. Bất cứ ai đã từng làm một điều tốt cho ta, nói với ta một lời an ủi, cũng là có ảnh hưởng đến tính cách, suy nghĩ, và thành công của chúng ta”.

— Trích Mission 11: Cách ứng xử thiện cảm đầu xuôi đuôi lọt —


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nâng cao khả năng đàm phán

Sau khi nhận được mission 9, ngoài việc đi chợ, mình đã tham khảo nhiều diễn đàn, nhiều bài viết và tài liệu về kỹ năng đàm phán và kết quả là: Thật sự hoảng. Có quá nhiều thứ cần phải học hỏi và trau dồi. Anh Hùng Cường khuyên hoàn toàn đúng đấy ạ. Nếu có điều kiện bạn nên đi học một khóa kỹ năng đàm phán. Chỉ có thực tế mới vực được kỹ năng thôi còn đâu thì chỉ toàn lý thuyết mênh mông không biết đâu là bờ bến và ai không học để bơi thì chỉ có chết không kịp ngáp thôi (hơi nặng nề chút ^^)

Mình đã tập hợp thành một slide về nghệ thuật đàm phán (gọi là nghệ thuật nhưng thực ra nó là nghệ thuật do mình nghĩ ra và tự cấp bằng). Thiết nghĩ vấn đề đàm phán rộng mênh mông vậy khi không may một nhân sự non nớt như ta được giao nhiệm vụ đến đàm phán thương lượng với cả 1000 công nhân đang đòi đình công tăng lương, giảm giờ làm. Vậy ta phải làm thế nào?

Chung quy lại là cái slide đấy của mình không đi sâu vào nội dung, cách thức mà nó chỉ là cái nhìn tổng quát để mình không bị hoang mang khi được giao nhiệm vụ hoặc gặp tình huống bất ngờ thôi. Đàm phán thương lượng ở đâu các bạn cũng có thể gặp. Gặp trong chợ hàng ngày đi mua rau luôn 🙂 Mình rất thích thú khoản tiếng anh nên mạn phép gọi nghệ thuật đấy là các câu hỏi wh-question: who, what, where, when, why, how (đủ cả bộ luôn) Link download em nó tại đây ạ!

Thứ nhất, xác định mình là ai, người đối diện là ai?

Trong trường hợp mission 9 của anh Hùng Cường: Mình là thượng đế, mình đi mua hàng cơ mà, còn đối tác của mình là người đang muốn bán được nhiều hàng để trả tiền thuê quầy, mình hoàn toàn có quyền chọn lựa, mặc cả, thương lượng, ra điều kiện và giá cả… 🙂 Còn nếu ngược lại cả 1000 công nhân kia đang là thượng đế của chúng ta, chúng ta đang phải an ủi, vỗ về, động viên để anh chị em an tâm quay về làm việc thì đừng có mà ngửa mặt lên trời kêu câu ta là thượng đế rồi hách dịch, cửa quyền thì chỉ mỗi người một cái đạp là lúc về bẩn hết quần áo ngay :))

Thứ hai, phân tích vấn đề cốt lõi ở đây là gì?

Ta đang cần làm cái gì? Ta phải mua cho được cái áo đẹp đẽ trị giá 200k với 100k trong tay hay là ta phải an ủi 1000 công nhân đang ngồi chuẩn bị đình công kia với quyền HR ngước lên thì chẳng bằng ai mà cúi xuống thì chẳng ai bằng mình 🙂

Ta có thể mua cái áo đó với giá 130k hay 140k cũng được, anh Cường cho phép, nhưng vấn đề là ta có bao nhiêu tiền, mang có 100k đòi mua áo 130k thì có mà dở hơi :). Ta có thể giảm giờ làm cho công nhân, tăng lương cho công nhân, thêm thịt vào bữa ăn cho công nhân, hoàn toàn có thể, tốt, sếp cho phép ta cơ mà. Nhưng vấn đề là tháng sau ta bị trừ lương 50% hay tháng sau có người khác ngồi vào ghế của ta, thay ta đi đàm phán, lúc đấy tha hồ mà ăn cơm tình nghĩa với anh chị em công nhân 🙂 Vậy cái mà ta tính là cái gì? Là cái gì ta có thể nhân nhượng, có thể lùi bước, có thể để cho người ta hân hoan trong niềm chiến thắng, cái gì không là tuyệt đối không! Trước khi đi vào đàm phán, ta cần phải phác thảo ra tất cả những cái đó, để đừng có mà ú ớ với những lập luận rất đanh thép và hợp tình người kiểu: Áo này chất đẹp, k phải như mấy hàng chợ sinh viên hay dạo này thời tiết mưa thối đất thối cát, vợ con anh em ở nhà đau ốm, cảm cúm liên miên, giá sữa tăng, giá thuốc tăng, mua thuốc đểu phải vào nhập viện… Đừng bị tung hỏa mù bởi lý thuyết của đối tác. Muốn vậy phải chuẩn bị trước list đó. Cái mà được cho, và cái không thể, cái có thể nhận nhượng, cái nhất định phải đòi 🙂

Thứ 3, where – định vị tầm quan trọng

Ta đi mua áo giảm giá 50% và ta chọn parkson để mua, nếu không tính hàng sell off 50% thì các bạn có thể dự đoán được tình hình tiếp theo.

Giữa việc ta đến nơi làm việc, gặp cả 1000 người ở chỗ máy móc sản xuất ồn ào và ta đến nhà một vài anh trưởng nhóm sản xuất hoặc một vài người đứng đầu trong top 1000 công nhân đó tại nhà riêng của họ hoặc một quán ăn nhỏ yên tĩnh mang theo chữ tâm để đàm phán các bạn chọn nơi nào?

Đừng coi thường chữ where!

Thứ 4, when – giờ G đã đến!

Mình phải sắp xếp thời gian đi chợ để hoàn thành mục tiêu trong 1 tuần, anh Hùng Cường khó tính lắm 🙂 Tất nhiên mình sẽ chọn đi vào tầm giữa giữa buổi rồi, mình là mình sợ bị những “người bán đồ cho thượng đế” quát tháo ầm ĩ, đốt vía, liếc xéo lắm :))

Giả sử mình đi làm công tác tư tưởng cho anh đứng đầu top 1000, the first one, mình chọn giờ anh ta vừa đi làm về, vừa ăn cơm xong, vừa ngáp và chuẩn bị ngủ, mình đảm bảo sẽ bị ném dép hoặc ném mũ bảo hộ vào mặt và đuổi về luôn và ngay 🙂

Đặc biệt chú ý chữ When!

Thứ 5, why – Lý do khiến bạn hành động

Tại sao bạn đi chợ? Tại anh Hùng Cường nói bạn làm? Sao anh nói bạn phải nghe? Bạn muốn được anh đào tạo trở thành người thực tập chuyên nghiệp? Good! Cố gắng mà kiên trì!

Tại sao bạn đi gặp anh trưởng nhóm sản xuất? Vì bạn là HR và vì anh ta có tiếng nói nhất trong 1000 công nhân? Vì anh ta có trình độ nhất? Vì anh ta là người sợ mất việc nhất? Lý do hợp lý không? Hợp lý thì gặp, không hợp lý thì cần tìm đối tượng cho hợp lý nhé!

Nếu anh ta khước từ lời đề nghị của bạn, anh ta không đồng ý hoặc đàm phán thất bại thì sẽ như thế nào? Nguyên dân do đâu? Đặt ra các nguyên nhân chính là cách mà bạn cần phải làm để không cho cái nguyên nhân đó được phép xảy ra. Chặn mọi ngã rẽ!

Thứ 6, how – Làm cách nào để thành công nhỉ?

Có vô vàn chiêu thức để đàm phán thành công, nhiều như là võ công Trung Hoa hay các kế sách của Khổng Minh vậy, tu luyện dày công may ra mới thành chính quả được. Nhìn chung mình thấy người giỏi đàm phán phải là người có tiềm năng và tố chất đàm phán. Tất nhiên vẫn có các chiêu thức được đúc rút rất công phu. Các bạn có thể tham khảo tại:

http://cafehr.net/CafeHr/3,98/41-chien-thuat-va-nguyen-tac-trong-dam-phan-p1.aspx

http://cafehr.net/CafeHr/3,98/45-chien-thuat-va-nguyen-tac-trong-dam-phan-p2.aspx

http://cafehr.net/CafeHr/3,98/53-chien-thuat-va-nguyen-tac-trong-dam-phan-p3.aspx

http://cafehr.net/CafeHr/3,98/63-chien-thuat-va-nguyen-tac-trong-dam-phan-p4.aspx

http://cafehr.net/CafeHr/3,98/75-chien-thuat-va-nguyen-tac-trong-dam-phan-p5.aspx

http://cafehr.net/CafeHr/3,98/81-chien-thuat-va-nguyen-tac-trong-dam-phan-p6.aspx

Chúc các bạn đàm phán thành công! Bài này hơi dài, mong rằng anh Hùng Cường và các bạn bỏ chút thời gian và công sức đọc đến dòng này 🙂 Chúc mọi người ngày mới thành công! Đọc xong anh cho ý kiến nhé, và anh đừng mắng em tội áp văn nói vào văn viết anh nhé ^^

Mun


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tâm lý nhân viên nghỉ việc

Hôm nay mình quyết định xin nghỉ việc và mình không hiểu cái cảm xúc lúc xin nghỉ việc của mình là như thế nào nữa. Không biết mọi người có từng như mình không? Khá buồn, khá bối rối.

Sếp mình là người cung Song Tử – một người khá giỏi giang và tham vọng. Anh biết tất cả mọi thứ mà người khác muốn biết, tuy không thật xuất sắc nhưng số lượng đủ để điều hành một công ty lớn hơn rất nhiều.

Công ty mình làm chỉ là công ty nhỏ nên nhân viên chúng mình cảm giác như gia đình vậy. Mọi người đều yêu quý và có tình cảm đặc biệt như những người thân trong gia đình, chia sẻ nỗi buồn, niềm vui, công việc… Mình thực sự thấy buồn khi phải xa mọi người và lần nữa việc nghỉ việc mấy tháng vừa rồi. Thế nhưng mình vẫn phải quyết định nghỉ. Không phải vì chế độ lương chưa thực sự như ý mình, cũng không phải vì mình không thích công việc này mà vì mình cảm thấy mình không thể làm gì cho công ty hơn được nữa.

Mình không có chút cảm hứng hay sáng tạo nào trong công việc cả, việc hàng ngày phải gọi điện cho khách hàng, seo online làm mình cảm thấy mệt mỏi. Mình muốn nghĩ ra một hướng đi hay một biện pháp hay nào đó cho kinh doanh nhưng không thể. Hàng hóa không đủ khiến mảng xuất khẩu không thể thực hiện, sản phẩm mới nên nhiều khó khăn nhưng không có ai chia sẻ khiến mình thấy áp lực. Một mình mình trong mảng sản phẩm này nhưng có những ngày mình không làm được gì cả. Mình thấy buồn và thất vọng về chính mình.

Mình đã rất vui vì tiếng anh của mình giúp sếp bàn bạc được với đối tác nhưng giá như mình chỉ làm một việc là lo sản phẩm xuất khẩu, giao dịch với người nước ngoài thì có lẽ mình sẽ hứng thú hơn. Tuy nhiên do quy mô công ty không cho phép mà mình không thể làm khác được. Công việc và áp lực khiến mình cảm thấy bế tắc, bế tắc vô cùng.

Ngoài ra mình học nhân sự, mình luôn muốn được làm nhân sự, mình muốn được giỏi như các anh chị và vì vậy mình quyết định nghỉ việc để đóng cánh cửa này và mở ra một cánh cửa khác.

Mình chỉ muốn nói rằng mình thực sự rất rất yêu quý mọi người! Sẽ không bao giờ quên mọi người đâu ạ.


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nâng cao khả năng đàm phán như thế nào?

Sau khi nhận được mail nhiệm vụ 9, em đã cười và cảm thấy mình dị dị ^^ Riêng cái khoản “mặc cả” thì đúng là mình không giỏi. Mình không giỏi chuyện “đàm phán” khi đi mua đồ cho lắm vì vậy mình không hay mua đồ ở chợ mà thường ra siêu thị hoặc shop để chọn đồ… khuyến mại, sell off.

Mình chọn như thế vì giá cũng không quá đắt mà chất lượng lại tốt hơn ở chợ nhiều. Mình vốn không thích ăn chửi nữa. Tuy nhiên không phải mình không ra chợ mua đồ bao giờ. Và phương pháp mà mình mua đồ ở đó thường là ấn định, không phải đàm phán hay mặc cả.

Cái sự ấn định của nó là: Lên mạng search giá mặt hàng mình muốn mua, check giá trung bình, thấp nhất và cao nhất sau đó ra chợ ngó nghiêng và hỏi giá. Mình sẽ đưa ra một mức giá mà mình cảm thấy rằng mình mua được và họ bán được. Như thế mình vừa không bị ăn chửi và vừa không bị hớ 🙂

Lần này mình ra chợ để làm nhiệm vụ đàm phán thực sự xem mình có khả năng tiềm ẩn nào không (kết quả là xách cả đống đồ về ^^). Mình đi dọc chợ Xanh và thấy quần áo bán la liệt đủ mọi loại giá từ 25k – 250k, giá nào cũng có. Mình không thực sự ấn tượng với đồ gì lắm. Trước khi đi mình đã nghiên cứu mấy cái áo + đôi giày đi mùa hè nhưng quả thật ở đây bạt ngàn là đồ, nhìn mãi không ra cái mình soi ở nhà đâu.

Chắc phải xin lỗi anh Hùng Cường nhiều nhiều thậm chí bị đánh giá là không hoàn thành nhiệm vụ mình cũng đành chấp nhận chứ mình đã không làm như anh dặn. Mình đã trả đúng 70% số tiền người ta nói và may mắn mua được một món đồ mình nghĩ là rẻ hơn là mình dự định. Tuy nhiên mình thấy hài lòng hơn là trả 50% mà người ta vẫn bán. Bởi như vậy mình sẽ đặt dấu hỏi lớn về chất lượng cũng như giá trị thực của nó. Tất nhiên nhiệm vụ này là thực hiện để mình được đàm phán, được nghe chửi (30% là mình cũng nghe chửi xéo nhiều lắm ấy chứ :D) Và mình vẫn vui vì mình nghĩ bớt được tận 30% cũng là nhiều so với ở đây rồi. Mình vui với suy nghĩ đó là được.

Khi làm việc cũng như khi đi mua đồ, dù làm bất cứ điều gì mình cũng cố gắng tìm hiểu thật kỹ trước khi làm. Ví dụ như lần đặt vé máy bay cho sếp đi công tác vừa rồi. Mình cũng lần đầu tiên làm. Mình hỏi sếp đi ngày nào, giờ nào, dự định đi một chiều hay khứ hồi. Mình hỏi bạn trước đây phụ trách xem anh thường lấy vé ở phòng vé nào, đi hãng nào và cho mình mẫu thông tin chuyến bay bình thường bạn vẫn gửi cho sếp. Sau đó mình tra giá vé ở phòng vé đó, vé ở trang truyền thống, tra vé khuyến mại trên mạng, check giờ bay, thông tin máy bay… để làm thành bản thông tin chuyến bay gửi cho sếp. Đầy đủ, giống mẫu, có thêm thông tin khuyến mại, đúng hãng sếp cần, đúng thời gian mà sếp muốn…

Khi mặc cả cũng giống khi đàm phán. Mình mặc cả đồ ngoài chợ cũng gần giống mình đàm phán lương. Nếu mình có chút hiểu biết thì quá trình đàm phán cũng diễn ra dễ dàng hơn nhiều.

Xét trong trường hợp của bạn thực tập viên của anh Hùng Cường, có lẽ không phải vì bạn không đàm phán tốt mà là vì bạn không chuẩn bị tốt nên bạn ấy không có gì để đàm phán cả. Công ty mình đã từng làm ở đó chứng tỏ các giấy tờ, hồ sơ lưu trữ vẫn còn hoặc ít ra vẫn còn có người biết, nếu bạn ấy biết thăm dò một chút thông tin thì có lẽ kết quả đã khá hơn.

Chốt lại khi được sếp giao nhiệm vụ gì đó có lẽ mình nên hỏi chính sếp xem muốn cụ thể nhiệm vụ đó như thế nào sau đó có thể hỏi đồng nghiệp hoặc tìm tài liệu xem công ty mình đã từng làm điều đó chưa, làm như thế nào một cách ngắn gọn, xúc tích. Mình nghĩ nếu mình làm ở đó lâu rồi thì mình phải nắm được sổ sách còn mình mới là tập sự thì hỏi một chút để công việc thuận lợi hơn có lẽ cũng không làm các anh chị khó chịu. Nếu các anh chị khó chịu thì phải xem lại cách hỏi ^^

Đàm phán vốn là một kỹ năng mà bất cứ ai cũng cần rèn luyện và mài giũa. Mình được biết nguyên tắc win-win trong đàm phán. Theo mình có một cách suy nghĩ tốt hơn cả win-win đó là: Cho đối tác nghĩ rằng chỉ họ thắng nhưng thực tế mình thắng hoặc cả hai đều thắng 🙂

Rất cảm ơn anh Hùng Cường vì đã ra nhiệm vụ này, nhờ có nó mà em đã 3 lần đi vòng đi vòng lại chợ nhà Xanh, bị mấy em bán hàng thuê lườm cháy mắt nhưng bù lại đã mua được một món đồ thật xinh xắn với mức giá ưng ý nhất quả đất :), nợ anh cái hình, mai em post sau nhé ^^


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tăng cường hiệu quả giao tiếp qua thư

Ảnh

Ngày nay, thư điện tử là công cụ giao tiếp vô cùng mạnh mẽ. Con người dùng thư để giao tiếp, làm việc, buôn bán trong nước và đa quốc gia. Nhân viên dùng thư để liên hệ, trao đổi với đồng nghiệp và cấp trên còn sinh viên, những người chưa có việc làm dùng mail để xin việc… Rất nhiều người dùng thư để giao tiếp nhưng thực tế không phải ai cũng biết viết thư một cách khoa học và hiệu quả.

Mình đã làm một slide giới thiệu về văn hoá giao tiếp qua thư, có thể nó chưa thực sự xuất sắc nhưng mình nghĩ nó đủ cho các bạn không khiến người nhận nhăn mặt vì cấu trúc, nội dung hay đơn giản là một cái tên mail chưa lịch sự. Các bạn download tại đây nhé ❤

Các chú ý khi viết thư hiệu quả:

1. Tên email

2. Chữ ký

3. Tiêu đề (subject)

4. Nội dung thư – Bố cục

5. Nội dung thư – Lời chào mở đầu

6. Nội dung thư – Văn phong

7. Nội dung thư – Cách trình bày

8. Nội dung thư – Tệp đính kèm

9. Chú ý BCC, CC, Reply all

10. Kết thư

Rất hy vọng qua slide này các bạn có thể giao tiếp qua thư hiệu quả hơn. Chúc các bạn thành công 😉


%(count) bình luận

Giao tiếp qua mạng xã hội

Cùng với tốc độ phát triển của khoa học công nghệ như ngày nay, cụm từ “mạng xã hội” chắc không còn xa lạ với mọi người. Mình nhớ ngày mình học cấp 3 mới bắt đầu lập cái nick yahoo để đấy, lên đại học mới bắt đầu mò mẫm facebook, giờ em mình mới học lớp 11 mà đã có ngót 1000 người bạn trên face. Tuy nhiên số người biết sử dụng mạng xã hội vào công việc của mình thì không nhiều.

Mình có làm SEO online nên cũng biết sử dụng chút ít về facebook, group, các website thứ hạng cao, gmail, yahoo, skype, … Nói chung là cũng biết chút chút và có sử dụng chút chút vào công việc của mình. Thế nhưng khi nhìn thấy những hướng dẫn của anh Hùng Cường mình nhận ra mình mới khai thác được 20% còn cái 80% ưu điểm của mạng xã hội thì mình đang bỏ phí.

Thứ nhất là trên trang linkedin.com. Thật ngạc nhiên là lại có trang hữu ích đến thế mà mình không hề biết. Lần đầu tiên vào dùng như chú gà mắc tóc vậy. Linkedin.com dùng tiếng Pháp, mình lập được tài khoản nhưng loay hoay để tìm chuyển sang tiếng anh hoặc tiếng việt mãi mà không được. Không hiểu cách nào làm được mà trên google gõ không thấy. Nản! Mình vẫn chưa add được 50 người cùng ngành với mình. Chỉ add được tài khoản anh Hùng Cường và nhóm mình thực tập thôi.

Thứ 2 là facebook. Mình đã lập hẳn cái face mới để dùng cho công việc. Đúng như anh Hùng Cường nói: “Khi các em đã hướng tới sự chuyên nghiệp trên internet thì các phát ngôn của các em phải thực sự cân nhắc. Tránh vì nóng tính hay gì đó mà viết những điều không hay như: chửi sếp, chửi công ty…” Mình thì không bao giờ chửi sếp, chửi công ty nhưng nếu để cho các bạn đồng nghiệp thấy mình suốt ngày kêu buồn, kêu chán, ai tán yêu luôn thì…mất hình tượng quá :”> Tất nhiên, bạn nào như bạn mình chỉ dùng facebook để xem thiên hạ làm gì thì quá duyệt rồi.

Thứ 3 là group mail. Cái này là cái mình mù tịt tiếp nè. Mình không biết là có group mail luôn ấy. Lúc gõ từ khóa tìm thấy được cái HR-Hải Dương, HR-Hà Nội rồi tự lập cho mình cái HR – Thái Bình :D. Mình thấy có group này rất hay, các anh, chị, bạn trong nhóm có thông tin về công việc hay thắc mắc gì cũng đều đăng lên group mà trao đổi với nhau. Thế cũng tốt mà. Dù nó khá giống với dạng group của facebook nhưng mình vẫn cảm giác nó chuyên nghiệp hơn. Mình được đăng bài với nhiều tính năng và bí mật hơn nữa ^^ Mấy cái group facebook mà không quản lý cẩn thận là toàn rác thôi 😦

Thứ 4 là 4rum Hrshare và hrlink. Mình đã từng đăng ký 2 forum này rồi nhưng mà vẫn dùng mail mới đăng ký lại ^^ Vì cũng lâu lắm rồi không dùng nên mình không nhớ password là gì nữa í.

Thứ 5, Yahoo, skype, blog. Cái này tưởng như thân thuộc và dễ dàng nhưng thú thật là mình vẫn chưa add được anh, chị, bạn nào cả, ngoài anh Hùng Cường. Lấy lý do là bận nhưng thực tế thì tại mình cũng không nghĩ ra cách làm, ngoại trừ việc xem blog, bình luận trên facebook trong các group HR rồi xin yahoo, skype, blog. Tất nhiên không tính người mình đã làm việc cùng, đã học cùng nhé, không thì ngày nào mình chẳng add friend vài người ^^

Sau tất cả, có một điều rút ra là: Ta không nên để nhiều tên nick, nhiều password ở nhiều trang web khác nhau, dễ quên, dễ mất tài khoản lắm nha mọi người 😉 Chúc mọi người giao tiếp mạng xã hội hiệu quả. Và nếu ai có vô tình đọc bài blog của mình thì các bạn cho mình xin địa chỉ yahoo, skype và blog của các bạn nhé để mình hoàn thành nhiệm vụ trên và có thêm nhiều bạn đồng hành chinh phục ngọn núi HR cao vời vợi nha. Thanks and nhân dịp mùng 8/3 mong tất cả mọi người có ngày nghỉ lễ cuối tuần vui vẻ bên gia đình và người thân!

Thân ái,

Mun


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nhật ký Mission 4 của tôi <3

Ảnh

Khi làm nhân viên kinh doanh, mình đã hơi buồn vì không được làm đúng chuyên ngành, nhưng bù lại, mình lại hứng thú với mảng xuất nhập khẩu ở công ty này. Mình thích giao tiếp và làm việc với người nước ngoài để 1 phần nâng cao tiếng anh, một phần học hỏi được những điều mới. Nhưng thực tế thì… Xuất nhập khẩu là một mảng khó với dân không chuyên như mình.

Thứ 2 mình nhận được nhiệm vụ Mission 4 của Mr Hùng Cường và mình đã mạn phép anh cho mình chuyển đề tài từ: “Tìm kiếm thông tin về các địa điểm có thể tổ chức được buổi trao giải thưởng Thiên Hạ Thiên Đệ Nhất Bang” sang “Tìm kiếm thông tin về các địa điểm có thể đăng ký mã số FDA, FCE, SID để làm thủ tục xuất khẩu hàng hóa sang Mỹ”.

Để tìm được danh sách 3 địa điểm làm dịch vụ đăng ký mã FDA, FCE, SID quả nhiên là không hề đơn giản.

Thời kỳ công nghệ thông tin nhưng mình lên google tìm không ra. Toàn những thông tin mà không có nhiều lợi ích cho mình.

Đau đầu, mình cố gắng trấn tĩnh và làm từng bước 1 như anh Hùng Cường hướng dẫn.

Bước 1: Hỏi những người có kinh nghiệm mà mình biết với câu hỏi: Có công ty nào làm dịch vụ đăng ký chứng chỉ FDA, FCE, SID xuất khẩu sang Mỹ không?

Mình đã hỏi bạn bè, người thân, hỏi tất cả những ai mà mình quen thậm chí là khách hàng của mình. Kết quả không khả quan lắm. Khách hàng cho mình số 1 anh. Và tư vấn của anh này là: em nên tìm công ty dịch vụ. Hỏi công ty dịch vụ thì anh không biết.

Bạn mình cho mail của một chị làm logistic bên Thái Lan. Mình đã email bằng tiếng anh rất đầy đủ và cuối cùng đã nhận được phản hồi từ phía chị. Một ứng cử viên khá tốt 😉

=> Bước 1 tạm thời thu được thành công ban đầu.

Bước 2: Lên google search từ khoá: “Các địa điểm đăng ký FDA” “FDA là gì?”, “đăng ký FDA như thế nào?”… Nói chung là search tất cả các từ khoá có thể nghĩ ra liên quan đến FDA, FCE, SID.

Nhờ tung hoành các từ khóa mà mình tìm được nhiều thứ về 3 loại chứng chỉ này. Có cả hình ảnh, các bài viết liên quan và 3,4 cơ sở thực hiện điều này. Có một vài ứng cử viên sáng giá.

Ví dụ như bên WWEpress, mình thậm chí được miễn phí đăng ký FDA nếu vận chuyển bằng đơn vị của anh ấy nữa. Nhưng mà tiếc là bên đó chỉ đăng ký được riêng chỉ số FDA thôi.

Sau đó là bên Mekong Counsel và G.O.L corp, ngoài ra còn có một số đơn vị khác nghe tên rất tây và cool 😉

Bước 3: Lên diễn đàn nghề và tạo ra 1 topic về chủ đề: Công ty nào làm dịch vụ đăng ký chứng chỉ FDA, FCE, SID?

Vì là dân nghiệp dư nên mình cũng đã có tham gia vào nhóm logistic và xuất nhập khẩu trên face. Vì vậy mình cũng đã mạnh dạn đăng 1 topic với câu hỏi: Các đơn vị dịch vụ và các cách đăng ký mã số FDA, SID, FCE;

Kết quả là: Các chị trong nghề nói hầu như chị đều đăng ký FDA qua mạng online và thường thuê công ty Registrar Corp làm đại diện bên Hoa Kỳ. Còn về FCE và SID thì mọi người cũng chưa đăng ký nên nghĩ nên thuê luôn công ty đại diện làm.

Sau khi mình tìm hiểu thì đã ra được cái link đăng ký online nhưng vấn đề là: Toàn bộ bằng tiếng anh, nếu mà đăng ký cái này thì mệt đây và vấn đề nữa là mình đang phải ôm toàn bộ công việc của phòng kinh doanh khi mà nó hiện tại chỉ có một người. Oimeoi. Trình sếp thôi…@@

Bước 4: Gọi điện cho 1080 và xin tư vấn về địa điểm tổ chức

Mình gọi điện lên tổng đài của viettel chứ không phải 1080. Không hiểu sao mình lại làm thế (vì mình nhớ là có lần mình lấy số di động gọi 1080 không được nên lần này mình không thử lại -> dại).
Mình gọi 1068 – tổng đài thông tin, kinh tế, xã hội của Viettel và được gặp một chị rất xinh xắn dễ thương (nghe giọng đoán hình :D), chị ấy cho mình xin số điện thoại của bên logistic để gọi điện, cho mình cả bên Vụ Xuất Nhập Khẩu – Bộ Công Thương (gọi cho bên này nói thật mình hơi run nhưng cuối cùng lại được chị bên đó cho thêm số của Cục Khoa học Công Nghệ để hỏi xem có hướng dẫn nào mới về đăng ký xuất nhập khẩu sang Mỹ chưa. Hix).
Bước 5: Mình đăng lên tường facebook với loạt câu hỏi: Có bạn nào biết công ty nào làm dịch vụ đăng ký chứng chỉ FDA, FCE, SID không nhỉ? Cần gấp nhé!

Không biết tại 1000 bạn của mình là không đủ hay tại bạn mình không có ai biết nên chỉ like để up top hoặc comment hỏi han kiểu: dạo này làm XNK à? Lương cao không? Làm về ngành gì đấy? XK hàng gì đấy? Thấy bảo khó xuất lắm… Hix, khổ thân lần 2.
Bước 6: Tổng hợp lại các câu hỏi của mọi người và các câu trả lời. Sau khi làm hết các bước từ 1 – 5 mình đã đưa ra được một list các danh sách vào ngày thứ 4 (vì sếp mình chỉ cho làm đến hôm đó thôi, sau đó mình lại phải vắt chân lên cổ với một công việc khác).

Sau khi đưa ra list danh sách cho sếp duyệt thì sếp muốn lấy chính xác báo giá và quy trình đăng ký các chứng chỉ đó => Đúng bước tiếp theo anh Cường giao ^^

Bước 7: Check lại thông tin đã thu thập:
– Lên google “hỏi dò” địa chỉ và số điện thoại của công ty.
– Ngay lập tức gọi điện và mong được biết báo giá, quy trình làm việc, số điện thoại cá nhân của người đang liên hệ.
=> OK
Bước 8: Check trực tiếp.

Về phần này thì em không chụp ảnh được như mọi người rồi ạ (vì em không thể đến TP.HCM hay sang Mỹ được) do đó em xin thay thế ảnh bằng file tổng hợp của em. Em đã làm file tổng hợp sơ bộ các vấn đề về đăng ký FDA sau khi tìm hiểu được một cách tóm tắt, lượng hóa nhất có thể để sếp em có thể gật đầu cái rụp khi đọc nó.

Hết 8 bước cũng là lúc kết thúc, nộp sếp và chấm dứt nhiệm vụ. Phù… Giờ thì em có thể tự tin nói mình biết làm xuất nhập khẩu 1 chút rồi. Hehee ^^ Có bạn nào mem mới và phải làm về cái này thì có thể like blog và để lại comment nha. Mình sẽ là một “người quen” mang thông tin bổ ích đến cho các bạn.

Thân ái,

Mun